Có lẽ không nơi đâu có được sự phục vụ thân thiện như quán vỉa
hè, nơi đó người ăn không khe khắt, người bán cũng chẳng đòi hỏi quá
cao. Quán ngoài đường không cần quảng cáo mà tên tuổi đã gắn liền với
tên món ăn…
Đã là người Việt thì hầu như ai cũng có kỷ niệm gắn liền vớ imón
ăn đường phố. Thậm chí ăn ngoài phố, vỉa hè từ lâu đã trở thành một thói
quen không hề khắt khe và vô cùng thú vị đối với mọi lứa tuổi.
Từ gánh đến xe
Nói đến món ăn đường phố thì không thể nói hết một ngày một bữa, đó là
một thế giới ẩm thực dân dã đặc biệt. Và không phải ngẫu nhiên mà người
ta có thói quen chọn ăn quà ngoài phố, dễ thường có cầu mới có cung. Đầu
tiên có thể kể về hàng gánh. Với gánh hàng kĩu kịt trên vai, người bán
vừa đi vừa rao dọc các con phố, luồn lách vào tận hẻm sâu. Hàng đem bán
đôi khi chỉ là dăm củ khoai mì, vài quả cóc, bịch chuối khô hay vài ốp
bánh tráng muối tôm, một nồi tào phớ, một xoong cháo sườn hoặc vài niêu
cơm rượu… nhưng đó là những món ăn đặc trưng của từng vùng miền. Người
thường ăn quà vặt chỉ nhìn vào đôi quang gánh đầy ắp số hàng hóa kia là
có thể nói lên được quê người bán ở đâu, người bán hàng ở khu phố nào,
miền nào. Miền nào thức nấy, đó chính là sự hấp dẫn của các món ăn đường
phố.
"...Tâm lý người ăn đôi khi cũng mâu thuẫn, người thì chọn không gian
yên tĩnh kẻ lại ưa thích sự náo nhiệt ồn ào, vì vậy mà hình thành thói
quen ngồi quán cóc vỉa hè. Thêm vào đó có cảm tưởng rằng hình như chỉ
ngồi quán vỉa hè, người ta mới cho phép mình trút bỏ hết mọi rào cản suy
nghĩ, lối sống và vai vế trong xã hội... "
Không chỉ có những gánh hàng rong mang món ăn vặt đi khắp thị thành,
những chiếc xe kéo, xe đạp, xe đẩy tự chế cũng làm phận sự mang hàng ăn
đi khắp nơi. Quen thuộc đến nỗi người muốn ăn chỉ cần đứng đợi ở góc phố
nào đó, đúng giờ đó hàng quán lưu động kia sẽ xuất hiện. Sự chờ đợi đôi
khi lại chính là hạt nêm cho món ăn thêm đậm đà và giữ lại hoài trong
ký ức. Chưa chắc các món ăn mong đợi đó đã ngon nhưng độc đáo và nhớ mãi
lại là sự khao khát được nếm lại hương vị của quê nhà, của một thời đã
qua. Cũng không phải tình cờ mà thực khách duy trì thói quen ăn ngoài
phố. Từ gánh hàng rong cho đến những quán ăn có đẳng cấp, thôi thì đủ
các món, bao giờ cũng chọn những nơi có phố xá rộng rãi, vỉa hè thông
thoáng tiện lợi cho thực khách tạt ngang vào hoặc chí ít vỉa hè cũng đặt
được dăm chiếc bàn lộ thiên. Cái sự mát mẻ của khí trời, thoáng đãng
của không gian, náo nhiệt của phố phường là ngọn lửa tiếp thêm cho các
món ăn ấy.
Âm thanh cuộc sống
Một trong những thú ăn ngoài đường phải nói đến là sự thoải mái hưởng
thụ mọi âm thanh cuộc sống. Có ngồi vỉa hè ăn tô cháo lòng, ngắm dòng
người qua lại mới thấy hết cái sự thong thả của ẩm thực vỉa hè. Có phải
vừa che đầu vừa bưng bê đĩa gỏi cuốn chạy vào hàng hiên trú mưa mới thấy
hết cái sự vất vả mà… vui của ăn đường phố. Còn nhiều lắm những điều
thú vị của ngồi ăn ngoài đường. Một khu phố ăn uống quy mô bao giờ các
bàn ăn ở phía ngoài đường cũng được thực khách chọn ngồi đầu tiên. Những
quán ăn nào có nhiều không gian mở nhất đều được nhớ đến như một địa
điểm thư giãn đặc sắc.
Tâm lý người ăn đôi khi cũng mâu thuẫn, người thì chọn không gian yên
tĩnh kẻ lại ưa thích sự náo nhiệt ồn ào, vì vậy mà hình thành thói quen
ngồi quán cóc vỉa hè. Thêm vào đó có cảm tưởng rằng hình như chỉ ngồi
quán vỉa hè, người ta mới cho phép mình trút bỏ hết mọi rào cản suy
nghĩ, lối sống và vai vế trong xã hội. Ai cũng như ai, thân thiện và
bình dị như hàng xóm láng giềng.
Thương hiệu đặc biệt
Những người thích ăn hàng ở phố có lẽ sẽ quen thuộc với những hàng quán
nổi tiếng như khu
ẩm thực Nguyễn Thái Bình, khu ăn ốc chợ đêm Bến
Thành, khu sủi cảo Ngô Quyền,... ở Sài Gòn, hay khu bún ốc Hồ Tây, khu
ốc cay - nghêu sò - nem chua Giảng Võ, bánh đa trộn Bà Triệu, hàng bún
Lê Ngọc Hân, chè xoài Nguyễn Trường Tộ, và gần đây có thêm bún chửi Ngô
Sĩ Liên,… ở Hà Nội. Ngẫm nghĩ không ở đâu có được sự phục vụ bình dị như
quán vỉa hè, nơi đó người ăn không khe khắt, người bán cũng chẳng đòi
hỏi quá cao. Quán ngoài đường cũng chẳng cần quảng cáo mà tên tuổi đã
gắn liền với tên món ăn, thực khách tuổi nào cũng đã không ít lần tự đặt
tên cho hàng ăn đường phố.
Đôi khi hình dáng của người bán cũng làm nên thương hiệu, ví dụ như
quán bà V. mập, quán ông T. râu, quán chú S. đầu bạc… Vỉa hè còn là nơi
xuất phát những kiểu cách chạy bàn độc đáo hoặc những câu nói bất hủ
kiểu “15 nghìn một bát ăn mấy bát thì tự tính ra tiền”! Người ta chọn ăn
ngoài phố không chỉ vì ngon, bổ, rẻ trong thời giá đắt đỏ mà còn vì một
thói quen không bỏ được của tình yêu cuộc sống: lắng nghe phố xá thị
thành.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét